Tin nhắn cuối với người cha của đại úy trẻ hy sinh ở trạm 67

THỨ SÁU, 16/10/2020 18:00:51

Bốn bề nước lũ bủa vây đục ngầu là những tấm ảnh cuối của chàng đại úy trẻ trước khi đi vào Nhà máy Thủy điện Rào Trăng 3 cứu nạn người mất tích gửi về cho người cha ở quê nhà.

Trong cơn mưa tầm tã chiều 16.10, con ngõ nhỏ ở xóm 18B, xã Nghi Liên, TP Vinh dẫn vào gia đình đại úy Nguyễn Cảnh Cường - một trong 13 cán bộ, chiến sĩ hy sinh trên đường vào vùng sạt lở Thủy điện Rào Trăng 3 làm nhiệm vụ cứu nạn - chật cứng người bà con chòm xóm đến hỏi thăm, chia buồn.

Bố Cường, ông Nguyễn Cảnh Anh (59 tuổi) ngồi lặng bên di ảnh con vừa được lập. Mỗi lần có người đến động viên, đôi mắt ông lại đỏ hoe. Phía ngoài sân, đồng đội của Cường cũng đã đến để cùng với gia đình lo liệu tang lễ, chuẩn bị cho ngày đón chàng sỹ quan trẻ về với quê nhà với đất mẹ.

Thiếu tá Nguyễn Cảnh Cường

Gia đình đại úy Cường có truyền thống quân ngũ. Nối nghiệp ông nội, bố mẹ, Cường thi đỗ vào Đại học Sỹ quan thông tin. Tốt nghiệp loại xuất sắc, anh được phân công về Lữ đoàn thông tin 80, Quân khu 4.

Trải qua nhiều vị trí công tác, Cường được bổ nhiệm làm Đại đội trưởng, Đại đội 6, Tiểu đoàn 2. So với tuổi đời vừa 29 tuổi, anh là một trong những sỹ quan trẻ của lực lượng vũ trang Quân khu 4 mang hàm đại úy.

Cầm chặt chiếc điện thoại vẫn còn những tin nhắn cuối cùng của con, ông Anh nhớ lại, đợt mưa lũ này Cường được tăng cường vào Thừa Thiên - Huế hỗ trợ bà con.

Chiều 12.10, Cường nhắn tin với ông Anh rằng, anh đang trên xe lội nước vào vùng sạt lở Thủy điện Rào Trăng 3 để tìm kiếm người mất tích. Nhưng tiến vào sâu, đường ngập, sạt lở nặng xe không đi được, phải đi bộ.

"Nó nhắn tôi sắp vào vùng rừng núi, sóng yếu, có gì con gọi lại cho cha…", ông Anh nghẹn giọng.

Tin nhắn cuối với người cha của đại úy trẻ hi sinh ở trạm 67 - Ảnh 3.

Dòng tin nhắn cuối cùng mà anh Cường gửi về cho cha là cảnh đi cứu hộ vùng lũ ở Thừa Thiên - Huế - Ảnh: DOÃN HÒA

"Truy cập 12.10.2020" - đó cũng là lời thông tin cuối cùng mà ông Anh nhìn thấy sau khi Cường bặt tin.

Sáng 13.10, ông Anh gọi điện liên tục cho Cường đều không được. Cùng lúc này, theo dõi qua báo đài, ông Anh biết được đoàn vào cứu nạn ở Thủy điện Rào Trăng 3 cũng gặp nạn khi đang nghỉ ở Trạm kiểm lâm 67.

Dự cảm chẳng lành rằng có thể Cường bị đất đá vùi lấp do mưa lũ ập đến khiến ông Anh như chết lặng. Ông vội vã liên lạc với đồng đội, đơn vị của con mới biết Cường là 1 trong 13 người mất tích, cùng đoàn với thiếu tướng Man.

Nhiều giờ dõi theo công tác cứu nạn đoàn 13 cán bộ, chiến sĩ mất tích, gia đình ông vẫn mong chờ một phép nhiệm màu rằng mọi người trong đoàn đều an toàn.

Khi cả 13 thi thể cán bộ, chiến sĩ cứu nạn bị vùi lấp ở Trạm kiểm lâm 67 lần lượt được tìm thấy, ở quê nhà niềm hy vọng mong manh ấy vụt tắt.

Đại úy Cường cưới vợ tháng 12.2019. Vợ anh công tác tại một bệnh viện ở TP Vinh. Cả hai đều công tác gần nhà nhưng đặc thù công việc, nhiệm vụ, vợ chồng không mấy khi được gần nhau.

"Nó mới lấy vợ được 10 tháng, hai vợ chồng còn chưa kịp có con thì nó đã đi mất rồi…", ông Anh giọng run run.

Đứt ruột vì mất con nhưng ông Anh vẫn luôn tự hào về người con đã hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ cứu hộ, cứu nạn tìm người mất tích ở Thủy điện Rào Trăng 3.

Tin nhắn cuối với người cha của đại úy trẻ hi sinh ở trạm 67 - Ảnh 4.

Ông Anh tự hào về người con đã quên mình, hy sinh vì nhiệm vụ - Ảnh: DOÃN HÒA

Với sự hy sinh anh dũng trong khi thực hiện nhiệm vụ phòng chống và khắc phục hậu quả do mưa lũ, đại úy Nguyễn Cảnh Cường được truy thăng quân hàm lên thiếu tá.

Ngày 15.10, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh truy tặng Huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm cho thiếu tá Nguyễn Cảnh Cường.

Nhớ thương còn mãi em ơi

Trên trang cá nhân của mình, cô Lê Hồng Lâm - giáo viên từng dạy Cường - có những chia sẻ xúc động với các thế hệ học trò về một người học trò thông minh, giàu nghị lực nhưng đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Đại úy Nguyễn Cảnh Cường cùng đồng đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Nỗi đau thương, mất mát tột cùng này đang cào xé tâm can biết bao người thân, gia đình, thầy cô và bạn bè! Tình yêu và hạnh phúc ngọt ngào em vừa mới vun đắp, dựng xây nhưng cũng đã đành bỏ ngỏ. Thương xót người vội vã ra đi, nát tan lòng người ở lại, em ơi!

Sắp đến ngày kỷ niệm 100 năm của Trường Quốc học Vinh - THPT Huỳnh Thúc Kháng nhưng trò yêu đã không thể trở về cùng hội ngộ, ước mong ngày về đã mãi mãi dang dở. Dư âm ngày họp lớp 10 năm của A11- K86 tháng 7.2019 vẫn còn mãi nhưng em đã đi xa, xa mãi mãi...

Mái trường này sẽ mãi khắc ghi hình bóng em - cậu học trò tinh nghịch, thông minh, nghĩa tình sâu nặng, đã "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ!". Em đã làm hết sức mình với Tổ quốc và nhân dân rồi! Giờ hãy yên nghỉ đi em nhé. Cảnh Cường!

Theo Tuổi trẻ